Nhìn lên

Ảnh: Hữu Chí
Nếu nói con người sống phải “nhìn lên”, tức nhìn vào những người mà ta cho là hơn mình, xứng đáng để mình phấn đấu như họ, thì thực ra ta chỉ có nhìn thấy những ưu điểm, những tố chất đặc biệt làm nên sự nổi trội của họ mà thôi. 

Thường là vậy, con người muốn trở thành một ai đó, muốn thu đạt gì đó, và tất nhiên, cuộc đời luôn có sẵn những người đã sở hữu điều ta mơ ước. Thế là, ta cảm thấy mình thấp kém, thiếu thốn, thiệt thòi. 

Kỳ thực, hoặc do lòng ta tham lam, muốn “có” thật nhiều, như người khác; hoặc ta không nhìn thấy được lợi thế, thuận lợi của bản thân. Bởi ta đã quá quen thuộc với chúng, đến mức chúng trở thành một thứ “tầm thường”. 

18.08.2017

Không quá khó để thốt lên: Buồn ơi chào mi

Khi cuộc sống trở nên không chịu nổi, chúng ta vẫn còn một cuộc đời đáng để sống hạnh phúc. Chỉ cần nhớ 5 điều giản dị này, chúng ta sẽ dễ dàng mỉm cười “Buồn ơi, ta xin chào mi”

khong-qua-kho-de-thot-len-buon-oi-chao-mi
Thực sự là, bạn – ngay bây giờ, cũng đang chuẩn bị cho một đổi thay sắp tới.

1. Chuyện gì đến, tất nhiên phải đến

Đức Phật có câu nói rất nổi tiếng: “Chính sự chống cự với vấn đề đã gây ra nỗi khổ trong bạn”. Điều này nghĩa là nỗi buồn chỉ phát khởi khi chúng ta chống cự với những gì xảy đến. Chúng ta không chấp nhận sự việc như nó vốn có mà chỉ muốn sự việc diễn ra theo ý muốn của mình.

Nếu bạn có thể thay đổi sự việc thì làm ngay đi! Còn nếu không thể, bạn vẫn luôn có 2 lựa chọn: hoặc bình thản đón nhận sự việc lúc nó đến, hoặc bạn tự chuốc lấy ám ảnh và đau khổ vì nó.

2. Không đạt được điều ta mong muốn lại là may mắn

Điều này nghe có vẻ khó tin nhưng là sự thật. Đôi khi bình tâm nhìn lại đoạn đường đã đi qua, bạn có tự hỏi: “Tại sao mình nhất định phải đạt được điều đó? Nó xứng đáng để mình hao tâm tổn sức theo đuổi không?”.

Và bạn có thể hiểu tại sao một số điều không thành hiện thực lại là may mắn. Có thể công việc mà bạn bị từ chối sẽ lấy đi sức khỏe và thời gian của bạn, thậm chí cả tổn thương tình cảm.

Ném hết sĩ diện và lòng kiêu hãnh đi! Đừng quá bận tâm về thất bại và thua kém, của một dự án, một cuộc tình, một mối quan hệ. Thứ ta mất đi chưa hẳn tuyệt vời như ta nghĩ đâu.

Bạn thất tình ư? Thật may phước! Cuộc đời để bạn chọn lầm trước khi gặp đúng người của mình, để bạn còn biết trân quý người đó.

3. Rồi sẽ qua hết thôi!

Cuộc sống là một dòng chảy, có thể thay đổi và luôn thay đổi. Đây không phải một ý tưởng lãng mạn hay một chân lý xa vời, mà là thực tế cuộc sống. Mỗi chúng ta có thể cảm nhận sự vô thường ở khắp nơi, trong sự luân chuyển của thiên nhiên, trong các mối quan hệ giữa người với người, trong cả hơi thở của chính bạn…

Một anh chàng lơ tơ mơ bất ngờ “phất” lên, một doanh nhân chiến bại thu gọn sự nghiệp mình trong lặng lẽ, một tai họa ập đến… Không ai dám chắc ngày mai sẽ ra sao. Thực sự là, bạn – ngay bây giờ, cũng đang chuẩn bị cho một đổi thay sắp tới.

4. Phúc đến không đúng lúc sẽ trở thành họa

Đứng gần vinh quang của người khác – đặc biệt những người cùng xuất phát điểm với ta, quả là khó chịu. Nhưng có câu: “Phúc đến không đúng lúc sẽ sớm trở thành họa, họa đến đúng lúc sẽ trở thành phúc.” Phúc của người khác nếu chuyển sang bạn không hẳn là phúc đâu.

Chúng ta buộc phải tin rằng, mọi chuyện đến với mình như bây giờ là những gì chắc chắn phải đến. Đó là cách tốt nhất rồi.

5. Sự việc sẽ thành “vấn đề” nếu bạn cho nó là “vấn đề”

Ở nhiều trường hợp trong cuộc sống, chúng ta là kẻ thù lớn nhất của mình. Hạnh phúc thực sự tùy thuộc vào cách chúng ta nhìn cuộc sống. Nếu bạn nghĩ chuyện này là vấn đề, suy nghĩ và cảm xúc tất nhiên sẽ trở nên tiêu cực.

Nhưng nếu bạn nghĩ đây là cơ hội để học hỏi, bạn vừa học được một bài học, ngay lập tức nó không còn là vấn đề nữa.

Quốc Trương (Kênh Số 5)

Tham muốn

Tình cờ đọc được 2 truyện ngắn của 2 nhà văn Brazil, viết về lòng tham muốn, đề tài ko mới nhưng cách thể hiện khá hay. Lòng tham muốn như nước biển, càng uống càng khát. Cố gắng thỏa mãn nó cũng giống như đi trên con đường vô tận, tự chuốc lấy khổ đau, mệt mỏi. Chỉ có sự tri túc mới là điểm dừng sáng suốt.

Hai truyện ngắn này trích trong tập truyện “Bờ thứ ba của dòng sông” (Lê Xuân Quỳnh dịch, NXB Phụ Nữ 2007)

1. Cô gái dệt vải (Marina Colasanti) có màu sắc thần thoại, kể về một cô gái làm nghề dệt vải và say mê công việc. “Khi đói, nàng dệt 1 con cá thật đẹp hông có vẩy. Thế là con cá đã ở trên bàn ăn. Nếu khát, nàng dùng những sợi len mảnh mai màu sữa dệt lên tấm thảm. Đêm đến, nàng dệt 1 sợi đen và đi ngủ 1 giấc thật sâu.” Một hôm, nàng cảm thấy cuộc sống mình khá đơn chiếc, buồn tẻ, bèn ao ước có 1 người chồng sống bên cạnh.  Khi nàng vừa dệt xong thì nghe có tiếng gõ cửa, đấy là người chồng nàng vừa dệt. Họ sống hạnh phúc một thời gian ngắn. Nhưng từ khi người chồng biết vợ mình có khung cửi kỳ diệu, anh ta muốn có 1 ngôi nhà khang trang hơn. Nàng chiều ý chồng. Có ngôi nhà khang trang rồi, người chồng lại thấy chưa đủ “Ta có thể có 1 lâu đài kia mà!”.

Dệt 1 tòa lâu dài lấy đi của nàng bao nhiêu sức lực và thời gian. Chưa kịp nghỉ ngơi, người chồng lại muốn nàng dệt thêm những căn phòng đẹp, những tiện nghi cho lâu đài… Giờ nàng mới nhận ra, cuộc sống 1 mình như lúc trước, lúc chưa có anh ta, dễ chịu hơn nhiều.

Đêm đó, nàng lén chồng lấy khung cửi ra, tháo gỡ những gì đã dệt: ngôi nhà, tòa lâu đài, những tủ đựng tiền, những gia nhân… Gần đến sáng nhưng công việc vẫn chưa xong. Nàng nghe tiếng bước chân của người chồng đến gần chỗ nàng. Có thể anh ta sẽ ngăn cản nàng. Nhanh tay, nàng tháo gỡ những sợi len làm nên hình hài anh ta. Lúc đó mặt trời cũng vừa ló dạng, nàng nhẹ nhàng dùng những sợi len ấy dệt thành dải nắng ban mai tuyệt đẹp, chiếu vào phòng.

2Barbara (Murilo Rubiao)

“Thú vui duy nhất của Barbara là vòi vĩnh. Nàng luôn mồm đòi đỏi và ngày càng mập ù ra.” Nhân vật xưng tôi trong truyện là chồng nàng, yêu nàng tha thiết, sẵn sàng thỏa mãn các đòi hỏi rất kỳ quặc của nàng. Nàng đòi 1 đại dương. Rồi 1 cây baobac (loại cây cao to, rậm rạp). Người chồng cứ mềm lòng chiều theo lòng tham muốn của vợ, và nhận ra “mọi nỗ lực hòng thay đổi tính tình nàng là hoàn toàn vô ích”. Càng vòi vĩnh, nàng càng phì ra đến nỗi không thể bế con, chơi với con, mà nàng cũng chẳng mặn mà với chuyện ấy vì lòng tham muốn được sở hữu vật chất thú hút nàng hơn. Khi người chồng mang về 1 tàu thủy theo yêu cầu của nàng thì tài sản gia đình họ đã cạn kiệt. Người chồng đói, và đứa bé đói, nhưng nàng vẫn cứ phì nộn.

Một buổi tối, nàng nhìn chằm chằm lên trời, người chồng lo sợ rất có thể ước mơ lần này của nàng sẽ là 1 vầng trăng. Nhưng “may mắn” thay, nàng chỉ đòi vì sao nhỏ nhoi bên cạnh. Người chồng thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục lên đường đi hái sao cho vợ mình.

Quốc Trương / 03.04.2015

Thời gian

1. Chữ bạc tôi đã nghe và trông thấy nhiều lần, dù hiểu nhưng nó vẫn không tác động gì nhiều. Rồi khi cái bạc trườn đến người thân mình, tôi mới cảm nhận sâu sắc bước đi rất khẽ và tàn phá của thời gian, lòng không khỏi chua xót.

Hôm đó tôi sững sờ khi thấy chân tóc bạc lộ ra trên đầu mẹ. Âm thầm nhìn sang dì út và chị ngồi gần bên, tôi cũng thấy chân tóc trắng. Ba người phụ nữ gần gũi với tôi nhất, đều bạc cả rồi!

Đáng sợ thật! Thời gian mơ hồ như ảo ảnh. Quá khứ khi nhớ lại chỉ như ta nhớ một giấc mơ đêm trước. Tôi thấy mình chẳng chững chạc bao nhiêu mà những người thân thì đã già. Mẹ hay nói đến tâm nguyện cuối đời. Dì út than thở bệnh tật đau yếu. Chị bắt đầu nhổ bớt những sợi tóc đổi màu. Tôi lo nhất về chị, một người vốn chú trọng nhan sắc, chỉ mong chị đừng buồn rầu, tiếc nuối vì cái già đã tỏ dấu hiệu trên mặt. Trong tôi vẫn còn ấn tượng về bộ ảnh chân dung mà chị chụp tại Sài Gòn hồi năm hai mươi mấy tuổi. Chị, biểu tượng xuân sắc trong tôi, giờ loay hoay với mỹ phẩm chống già. Continue reading “Thời gian”

Sài Gòn, nhạt nhòa và tan biến

Image
Sài Gòn. Ảnh: tumblr.com

[in trong tuyển tập Anh Em Một Nhà, nhiều tác giả, NXB Văn Học và Đông Tây ấn hành]

Một chiều ngồi ở quán café quen thuộc, bất giác, tiếng rì rầm của dòng xe cộ trước mặt lay động bạn. Bạn buông sách xuống nhìn ra ngoài, bâng quơ nghĩ, cuộc đời này vốn đã không có mình. Xem kìa, nó vẫn trơn tru như thế kia. Mọi thứ đã có sẵn hết rồi. Hôm nay bạn được thảnh thơi ngắm nhìn phố xá, giống như một lữ khách ghé qua tạt một chốn xa lạ, không mắc míu ràng buộc, không đòi hỏi gì nhiều. Cuộc đời đã tốt bụng dâng tặng bạn sự có mặt nguyên vẹn này. Cái cảm giác may mắn được dự phần vào cuộc đời, cuộc đời mà nhiều khi bạn ấm ức chán ghét, khiến bạn thấy đời nhẹ hẫng. Dường như Sài Gòn nắn người ta nhỏ lại. Có quá nhiều người,quá nhiều hoạt động, âm thanh, hình ảnh… Nếu ví mỗi người như một chiếc lá thì ở đây là đại ngàn xanh thẳm. Dòng người ồ ập đi lại trên phố, với bao nhiêu cung bậc cảm xúc và những câu chuyện cất giấu bên trong. Cuộc đời này đan xen cuộc đời nọ. Hoạt động này nối tiếp hoạt động kia. Buồn vui nhân thế cuốn xô nhau, thế chỗ nhau, liên miên, trùng trùng… Mọi thứ rất dễ nhạt nhòa, tan biến. Không khác nhau lắm giữa những điều to tát và thấp bé, những ồn ào và lặng lẽ… Ngày mai, thời gian sẽ cuộn lại tấm thảm cũ của hôm qua. Chìm trôi tất cả.  Continue reading “Sài Gòn, nhạt nhòa và tan biến”

HAI CÁCH SỐNG

Chàng có mái tóc đẹp nên được gọi là chàng tóc đẹp. Suốt bao nhiêu năm, mọi người trầm trồ khen ngợi mái tóc của chàng, như một đặc điểm nổi bật. Chàng giữ hoài kiểu tóc đó vì được nhiều người khen đẹp. Duy chỉ có chàng là không cảm thấy tóc mình đẹp. Sau nhiều năm, tóc chàng bạc dần. Người ta bắt đầu lo ngại mái tóc đẹp của chàng. Nhưng mái tóc điểm sương lại khiến chàng thích thú. Chàng cảm thấy mình đẹp và tự tin hơn. Cuộc sống chàng là mối mâu thuẫn giữa quan điểm số đông và quan điểm cá nhân.

Gọi là tiểu thư yêu sâu bọ vì nàng yêu sâu bọ. Nàng thích ngắm nhìn côn trùng sâu bọ và luôn mang chúng theo bên mình. Nàng không giống đại đa số phụ nữ và con người trong thời đại của nàng. Nàng cho rằng: “… những con sâu róm, tất cả chúng sẽ sớm trở thành những con bướm đẹp đẽ… những con bướm đẹp nhất cũng đều là sự lột xác của những con vật giống như những con sâu róm của tôi.” Mọi người thấy nàng lập dị, xa lánh nàng. Nàng ương bướng, bất chấp: “Thế giới chúng ta đang sống không có thực, đó là 1 ảo ảnh, 1 giấc mơ. Giả sử ai đó bị xúc phạm hay hài lòng bởi điều điều mà chúng ta làm, thì quan điểm của anh ta có làm thay đổi kết cục của chúng ta không?”

[Từ hai truyện Chàng tóc đẹp (Lữ) & Tiểu thư yêu sâu bọ (Khuyết Danh, Mai Liên dịch, trích trong tập truyện “Quan trung cố vấn bên bờ đê”, Nhật Bản thế kỷ XI)]

P.S (không liên quan): Thỉnh thoảng vẫn có những tối như tối hôm nay. Tự nhiên thấy lòng buồn vô cớ.

LỚP LỚP KHUÔN MẶT

Nhìn lại tấm ảnh của 5 năm trước, sao thấy mình vừa lạ vừa quen. Nét mặt trong ảnh từng là của mình, từng được tạo hóa đắp lên!

Mỗi ngày, người ta có khuôn mặt của hiện tại. Qua ngày mới, khuôn mặt ấy đã khác đi rồi, đổi khác một cách rất tinh vi.

Năm tháng trôi qua, người ta cũng khoác lên bao nhiêu lớp lang khuôn mặt. Khuôn mặt cũ vô hình rụng xuống, nhường chỗ khuôn mặt mới, của hiện tại.

Ngay cả khuôn mặt khi ta nằm chết cũng chẳng phải là khuôn mặt cuối cùng. Rồi nó sẽ tan rã thành tro bụi.

Rốt cuộc, ta chẳng có khuôn mặt nào cốt lõi, duy nhất. Như dòng sông không bao giờ ngừng chảy, biển cả chưa bao giờ đứng yên, khuôn mặt ta cũng vô thường như thế.

0h53, 28.12.2012