Vọng Yêu

(LTG: Truyện ngắn đăng tạp chí Tiếp Thị Gia Đình số 7/2015, ra ngày 02/03/2015)

Đảo mắt nhìn một lượt đám người đang dựng xe đợi bạn, Tâm cố tìm xem có cái lưng quen thuộc ấy không. Rõ là chán! Tối thứ Bảy nào cũng đông nghịt người. Đã thành thói quen, cứ bước qua cổng ký túc xá là Tâm lại hy vọng Hòa sẽ ngồi chờ cô, như vài lần anh đến vào mấy tháng trước, lẫn trong đám đông thế này. Cô đã quá thừa hy vọng. Chẳng có lý do nào để Hòa tìm đến cô. Hòa quen cô chỉ vì bốc đồng sau trận cãi vã với bạn gái, muốn chọc tức cô kia. Khi hai người hàn gắn lại thì Tâm không còn cần thiết nữa.

Chỗ Tâm ngồi khuất dưới giàn dây leo có thể nhìn ra đường ngắm người qua lại
Chỗ Tâm ngồi khuất dưới giàn dây leo có thể nhìn ra đường ngắm người qua lại

Ngang những khuôn mặt đăm chiêu đợi bạn, cô rẽ vào con đường tối tìm cho mình chút riêng tư. Chẳng có giọng nói nào gọi Tâm. Cô ngửa mặt hít khí đêm trong lành. Trận mưa hồi chiều như cố tình đổ xuống để tưới mát cho cảnh vật. Mùi vỏ cây thấm nước tiết ra thứ hương nồng nàn, kích thích. Một buổi tối tươi mát thế này thật không thể chui rúc ở phòng.

Tâm không có mối tình nào, cũng không có một người bạn cùng cách vui, cách buồn trong gần bốn năm đại học. Thanh xuân sắp qua đi chẳng để lại kỷ niệm nào, ngoài những ngày lê thê trống rỗng. Rồi ngày mai đến chỉ để tiếp tục giống hôm nay. Làm sao có thể bình thản sống nếu không vọng về một thứ tình cảm nào, ở gần hay xa, trước mắt hay về sau. Suốt tuổi thơ, Tâm chỉ ao ước có ba trong thế giới nhỏ bé của mình, để cảm thấy được bình an che chở. Chiếc xe hư chị Hai không biết sửa làm Tâm trễ học. Nhà dột làm sách vở cô ướt nhem mà mẹ cũng không lợp lại được. Nhiều thứ khác Tâm tự xoay sở hoặc thấp thỏm chấp nhận tình trạng tạm bợ, oặt ẹo. “Có ba ở nhà thì đâu đến nỗi”, Tâm nghĩ. Continue reading “Vọng Yêu”

Advertisements

Tham muốn

Tình cờ đọc được 2 truyện ngắn của 2 nhà văn Brazil, viết về lòng tham muốn, đề tài ko mới nhưng cách thể hiện khá hay. Lòng tham muốn như nước biển, càng uống càng khát. Cố gắng thỏa mãn nó cũng giống như đi trên con đường vô tận, tự chuốc lấy khổ đau, mệt mỏi. Chỉ có sự tri túc mới là điểm dừng sáng suốt.

Hai truyện ngắn này trích trong tập truyện “Bờ thứ ba của dòng sông” (Lê Xuân Quỳnh dịch, NXB Phụ Nữ 2007)

1. Cô gái dệt vải (Marina Colasanti) có màu sắc thần thoại, kể về một cô gái làm nghề dệt vải và say mê công việc. “Khi đói, nàng dệt 1 con cá thật đẹp hông có vẩy. Thế là con cá đã ở trên bàn ăn. Nếu khát, nàng dùng những sợi len mảnh mai màu sữa dệt lên tấm thảm. Đêm đến, nàng dệt 1 sợi đen và đi ngủ 1 giấc thật sâu.” Một hôm, nàng cảm thấy cuộc sống mình khá đơn chiếc, buồn tẻ, bèn ao ước có 1 người chồng sống bên cạnh.  Khi nàng vừa dệt xong thì nghe có tiếng gõ cửa, đấy là người chồng nàng vừa dệt. Họ sống hạnh phúc một thời gian ngắn. Nhưng từ khi người chồng biết vợ mình có khung cửi kỳ diệu, anh ta muốn có 1 ngôi nhà khang trang hơn. Nàng chiều ý chồng. Có ngôi nhà khang trang rồi, người chồng lại thấy chưa đủ “Ta có thể có 1 lâu đài kia mà!”.

Dệt 1 tòa lâu dài lấy đi của nàng bao nhiêu sức lực và thời gian. Chưa kịp nghỉ ngơi, người chồng lại muốn nàng dệt thêm những căn phòng đẹp, những tiện nghi cho lâu đài… Giờ nàng mới nhận ra, cuộc sống 1 mình như lúc trước, lúc chưa có anh ta, dễ chịu hơn nhiều.

Đêm đó, nàng lén chồng lấy khung cửi ra, tháo gỡ những gì đã dệt: ngôi nhà, tòa lâu đài, những tủ đựng tiền, những gia nhân… Gần đến sáng nhưng công việc vẫn chưa xong. Nàng nghe tiếng bước chân của người chồng đến gần chỗ nàng. Có thể anh ta sẽ ngăn cản nàng. Nhanh tay, nàng tháo gỡ những sợi len làm nên hình hài anh ta. Lúc đó mặt trời cũng vừa ló dạng, nàng nhẹ nhàng dùng những sợi len ấy dệt thành dải nắng ban mai tuyệt đẹp, chiếu vào phòng.

2Barbara (Murilo Rubiao)

“Thú vui duy nhất của Barbara là vòi vĩnh. Nàng luôn mồm đòi đỏi và ngày càng mập ù ra.” Nhân vật xưng tôi trong truyện là chồng nàng, yêu nàng tha thiết, sẵn sàng thỏa mãn các đòi hỏi rất kỳ quặc của nàng. Nàng đòi 1 đại dương. Rồi 1 cây baobac (loại cây cao to, rậm rạp). Người chồng cứ mềm lòng chiều theo lòng tham muốn của vợ, và nhận ra “mọi nỗ lực hòng thay đổi tính tình nàng là hoàn toàn vô ích”. Càng vòi vĩnh, nàng càng phì ra đến nỗi không thể bế con, chơi với con, mà nàng cũng chẳng mặn mà với chuyện ấy vì lòng tham muốn được sở hữu vật chất thú hút nàng hơn. Khi người chồng mang về 1 tàu thủy theo yêu cầu của nàng thì tài sản gia đình họ đã cạn kiệt. Người chồng đói, và đứa bé đói, nhưng nàng vẫn cứ phì nộn.

Một buổi tối, nàng nhìn chằm chằm lên trời, người chồng lo sợ rất có thể ước mơ lần này của nàng sẽ là 1 vầng trăng. Nhưng “may mắn” thay, nàng chỉ đòi vì sao nhỏ nhoi bên cạnh. Người chồng thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục lên đường đi hái sao cho vợ mình.

Quốc Trương / 03.04.2015

Sau mỗi cơn mưa

Dòng sông Saho
Cỏ mọc tràn bờ
Ai ơi, đừng cắt cỏ
Cho bờ còn hoang vu
Để khi mùa xuân đến
Ta còn nơi hẹn hò *

Sau moi con mua photo Oceanerin
Photo: Oceanerin

Tôi buông sách xuống, đưa mắt nhìn mấy cây me đang rung rinh trong gió, thấy tâm tình của cô gái sao giống mình. Nhưng tôi không có một bờ sông nào, càng không có ai để hò hẹn, chỉ có một mảnh sân đất lấm tấm lá me vàng rụng, sau những cơn mưa tháng Sáu. Hôm qua, lúc dì Út cầm chổi định quét những lá me li ti trên mặt đất ướt, tôi đã ngăn dì lại, vừa cười năn nỉ vừa bảo “Để nhìn cho đẹp mà, dì”. Dì Út lắc đầu, cười: “Bị rầy à, con.” rồi khom lưng quét tiếp. Tôi đành tiếc nuối nhìn những xác lá me bị cái chổi đời đánh cho tan tác. Mặt đất được trả lại sạch sẽ, nhưng trơn tru không còn đẹp. Thật khó diễn tả cho ai hiểu “cái đẹp” của tôi, dù là người thân nhất.

Mỗi lần về quê là tôi nhất định vào trai đường. Ở đó trồng một cây me già, lòa xòa phủ một nửa tán lá cho mái ngói nhà bếp, một nửa che mát cho cái sân mà dì Út hay quét. Tôi thường lôi mớ sách vở thị thành vô đây đọc, mà có khi tôi cũng chẳng đọc được gì, chỉ thả mình im lặng như một đứa trẻ ngon giấc trong chiếc nôi êm. Có tiếng chim, tiếng gió, tiếng radio văng vẳng của một tuồng cải lương. Hình như tôi đã thuộc về trai đường, một cách không ràng buộc. Continue reading “Sau mỗi cơn mưa”

Yêu một mình

Image
Ảnh: tumblr.com

(Truyện này viết khoảng năm 20t, có edit lại và gửi dongtay.vn với tên “Kiêu hãnh dại khờ”. May mắn là được chọn trong tuyển tập của dongtay.vn)

Tôi nhận ra, những điều tốt đẹp thường ở ngay bên cạnh mình, chứ chưa bao giờ thuộc về mình cả, như thể một trò trêu chọc khoái trá của cuộc sống.

Thôi chết rồi! Tôi đã nhớ nhung hắn, một thằng bạn chung lớp, gặp nó hàng ngày. Mấy ngày trước, hai đứa còn tranh cãi khá sôi nổi về một nhóm nhạc nước ngoài, đến nỗi sau đó không thèm nói chuyện với nhau. Chủ yếu là do tôi tránh mặt hắn, và hắn cũng chả thèm nhượng bộ làm hòa.

Nhưng tôi ghét mình, vì đã rung động trước hắn. Mới vào năm một, đi bên tôi, hắn bẽn lẽn khen một bạn nữ lớp C, học giỏi, xinh xắn, hòa đồng, giọng nói như thỏ thẻ. Những ưu điểm ấy tôi không bằng cô bạn kia thì phải, tôi nhớ mình cố gắng kiềm chế nỗi ghen tức, buông ra câu nói châm chọc bằng giọng nói cũng như thỏ thẻ: “Nhìn lại mình đi, ai mà yêu ông chứ!” Hắn có vẻ chưng hửng và thoáng buồn. Ngày hôm ấy không dưng đã khắc vào tôi một niềm kiêu hãnh đối với hắn. Trời xui đất khiến, chúng tôi học tập cùng một nhóm, trọ cùng một khu. Để rồi hôm nay, tôi lờ mờ nhận ra, hình như mình sắp lạc vào con đường yêu đương nhăng nhít, con đường dẫn về phía hắn.

Tôi bắt đầu lên kế hoạch xa lánh hắn. Vào lớp, tôi ngồi khu vực cách xa hắn. Đi ăn trưa, tôi chờ thấy hắn ăn xong rồi mới lò dò bước vào căn tin, dù cái bụng tôi đang biểu tình. Những tiết học thảo luận, tôi im lặng trước ý kiến của hắn. Nhưng trái tim không chịu buông tha tôi. Gần một tuần như vậy, lòng tôi thấp thỏm không học hành gì được. Tôi nghe được một ca khúc hay, tôi phát hiện một quán ăn ngon mới, một tiểu thuyết vừa đoạt giải thưởng, thầy dặn chia nhóm thuyết trình vào tuần sau… Lập tức, tôi tưởng tượng ra cảnh mình sẽ đem những câu chuyện nhỏ đó chia sẻ với hắn.

Con đường đi học về có hàng me xanh mướt hôm nay bỗng trở nên vô hồn khi tôi đang không biết làm sao để tháo gỡ tơ lòng. Ai đó đã từng nói, một người yêu một người, chỉ đơn giản vì khi ở bên cạnh nhau, người ta được là chính mình. Không biết tình cảm của tôi đủ sâu đậm để có thể gọi yêu chưa? Nhưng giờ đây thiếu hắn, tâm trạng tôi lờ đờ như một lữ khách mệt mỏi. Tôi trở về làm một con nhỏ với vẻ mặt tư lự, thường lặng thinh và lạc lõng giữa đám đông.

***

Nguyên gọi điện bảo, “nhóm mình đi chùa lạy Phật rồi sẵn tiện họp nhóm luôn nhe?” Tôi đồng ý cái rụp, hi vọng mùi hương trầm thoang thoảng sẽ cho tôi chút thanh thản. Phòng trọ u ám quá, dù tôi đã mở tung các cửa sổ đón nắng và bật nhạc dance ầm ĩ. Sáng hôm ấy, nhóm gồm sáu người đi viếng một ngôi chùa gần trường. Hắn cười hóm hỉnh, trêu: “An cũng đi chùa nữa hả?” Tôi chỉ mỉm cười, cố làm ra vẻ bình thản. Cái giọng nói trầm ấm và nụ cười khoe chiếc răng khểnh này đã hạ gục mình không biết bao nhiêu lần.  

Nhóm ngồi trong một góc ngay sát lối ra vào, phía trước là các Phật tử đang tụng kinh. Không gian yên tĩnh như trong một cảnh giới khác. Nhịp thở tôi chậm lại. Trong giây phút bình yên của tiếng chuông mõ, tôi chợt ao ước có ai đó yêu thương mình. Thật đáng trách biết bao, tôi ngồi giữa chốn Phật môn thanh tịnh nhưng lòng chẳng thể rũ bỏ những tình cảm tủn mủn ngoài đời. Nỗi khao khát cứ thế mà dâng lên, tôi khấn nguyện Trời Phật cho mình được những tháng ngày ấm áp bên hắn. Tất cả chỉ là mộng, mơ hồ và khó nắm bắt. Tôi đã lỡ coi thường hắn rồi.

… Bên ngoài lá bồ đề khẽ rơi, bay phớt qua ô cửa sổ. Khung cảnh êm đềm nhưng lòng tôi đang dậy sóng. Tôi khẽ quay sang, thoáng trông thấy gương mặt gầy gầy của hắn, ánh mắt xa xôi, có lẽ hắn đang chìm vào cõi thanh tịnh nào đó. Hắn ngồi cách tôi một khoảng, đủ để hai bàn tay nếu có chống xuống cũng không chạm nhau. Tôi cảm thấy mình được tôn trọng quá mức. Một tiếng nói cất lên: “Mày muốn được gần hơn chút nữa, vượt qua cái ranh giới bé tẹo giữa bạn và yêu.” Rồi tiếng nói ấy im bặt, để lại trong tôi nỗi chua xót, những điều tốt đẹp thường ở ngay bên cạnh mình, chứ chưa bao giờ thuộc về mình, như thể một trò trêu chọc khoái trá của cuộc sống!

Tôi đứng dậy bước ra ngoài, cầu xin thuyền lòng của mình cập được bờ bến bình yên. Continue reading “Yêu một mình”

Tháng ngày buồn tẻ

Đôi khi, người ta sống luẩn quẩn trong một vòng tròn khép kín nhưng không biết làm sao đ thoát khỏi. Chiều nay Nguyên ngồi co ro bên cửa sổ, nhìn dòng xe cộ ào ạt trôi, bỗng Nguyên nhớ lại những năm tháng học trò buồn bã – cái thuở rụt rè từ nhà tới trường, chỉ học và học. Sức học Nguyên yếu. Nếu không muốn thua kém bạn bè thì phải siêng năng. Nguyên đã nhiều lần muốn buông xuôi mặc cho điểm số để đổi lấy cảm giác thoải mái được làm những điều mình thật sự thích. Nhưng Nguyên chưa bao giờ dám khác đi, để rồi nếp sống tẻ nhạt, nhàm chán đó ăn sâu vào Nguyên. Có lẽ, Nguyên đã tự bó hẹp cuộc sống mình lúc đó.

Bây giờ nghĩ lại Nguyên thấy tiếc ngần ấy năm mình chỉ biết mỗi việc học, trong khi cuộc sống còn vô số những thú vui giúp Nguyên tự tin và dạn dĩ hơn. Nếu như ngày ấy Nguyên đủ bản lĩnh vượt lên những khuôn phép nhàm chán thì giờ đây đâu phải quá bối rối, vụng về trước cánh cửa rộng của cuộc đời. Nguyên tự trách mình, rồi trách ba mẹ không quan tâm đến con gái. Nguyên thấy mình giống như cây con trong chậu, khô héo và còm cõi vì thiếu sự chăm sóc.

***

Trời đã chuyển mùa mấy ngày nay. Cái se se lạnh của đất trời phương Nam như thm sâu vào Nguyên. Hoang hoải, cô đơn. Những chiều nhàn nhạt nắng, Nguyên ngồi một mình mãi cho đến tối, nghe lòng mình bị nỗi ám ảnh thời gian vây chặt. Ngày lại ngày trôi qua nhẹ như chùm bong bóng bay, không âm thanh, không dấu vết. Nguyên thấy mình sống chưa đủ tuổi trẻ, muốn dấn thân và trải nghiệm tuổi trẻ nhiều hơn nữa. Chứ không phải hàng ngày hờ hững tới cơ quan, buông những câu chào hỏi giống nhau, nở những cười giống như ngày hôm trước, lõ gõ vài con chữ đến hết giờ, rồi hờ hững ra về.

Khi Nguyên biết ý thức về thời gian thì đã 25 tuổi. Ở tuổi này người ta có được gì trong cuộc sống? Nguyên sợ nhìn vào sự thành đạt và hạnh phúc của người khác, vừa tủi thân vừa ganh tị với họ. Bằng tuổi Nguyên, người ta đã trong tay danh lợi lẫn tình yêu, hay ít ra những tháng ngày đáng nhớ làm hành trang sau này. Nguyên thường so sánh như thế vì thấy phần đời đã qua sao trơn tru, đơn điệu. Quá khứ của Nguyên, phần đời lẽ ra sôi động của Nguyên đã im lìm gắn chặt bên Vinh.

Lại nhớ về Vinh.

Nguyên biết mình bị luẩn quẩn đấy, nhưng không sao thoát ra được. Đã biết bao nhiều lần tên Vinh tự nhiên chen vào suy nghĩ Nguyên, nhất là những lúc suy tư. Hình như không có cái mới thay thế thì cái cũ đừng hòng ra đi. Có gì đâu những năm tháng ngu khờ, tẻ nhạt đó. Tình yêu như cốc nước lã không mùi vị, chỉ có giá trị với những kẻ đang khát.

***

“Ta đã say hồn ta ngất ngây…men yêu thương đã thấm cuộc đời…” Vinh ôm đàn hát. Những ngón tay thuôn dài lướt nhẹ trên phím đàn guitar. Từng ca từ len lỏi vào hồn Nguyên, dẫn dắt… Ngày ấy cũng giống như bao đứa con gái khác, Nguyên nghiêng ngả vì những tài vặt của Vinh, tài hát hay đàn giỏi, tài rót mật vào tai con gái… Nguyên đã mộng mơ rất nhiều cái ngày mình được Vinh tự hào gọi tên mời lên song ca giữa sự chứng kiến của nhiều người. Nguyên biết ánh mắt Vinh lúc đó say đắm thế nào. Bàn tay Vinh nắm lấy tay Nguyên…

– Nguyên đi coi văn nghệ có một mình à? – Vinh xoay người lại, bỏ mặc đám bạn đi phía trước.
– Ơ… – Nguyên nhìn vào mắt Vinh bối rối – Nguyên …đến để nghe Vinh hát. Vinh hát feel quá, như trút ra tiếng lòng. Chắc Vinh đã từng yêu thương rồi.
Vinh gãi đầu cười:
– Thiệt không vậy? Đừng vì lịch sự mà khen Vinh nhé. Nếu Nguyên thích, mai mốt Vinh sẽ hát tặng Nguyên – Vinh nháy mắt – Mà Nguyên về với ai? Hay là về với tụi Vinh nha.
– Nguyên… đợi đứa bạn đón. Cảm ơn Vinh nha – Nguyên lúng túng.
– Ừ, vậy Vinh đi trước nhé.

Nói rồi Vinh tạm biệt ra về. Nguyên nhìn theo dáng người con trai đi hơi nhoài về trước nghĩ: mình đã mơ về người con trai này bao nhiêu lần, giờ được người ta để mắt tới. Nhiêu đó cũng đủ khiến tim Nguyên mừng rỡ…

Có ai đón Nguyên đâu! Chẳng qua Nguyên bất ngờ khi thấy Vinh bỗng quan tâm tới mình. Nguyên sợ thái độ ấp úng của mình làm Vinh đắc chí. Những đứa con gái khác luôn hồ hởi và rào đón xung quanh Vinh. Nguyên sẽ không như thế, sẽ không để lộ cảm xúc trước mặt Vinh. Nguyên có kiêu hãnh của riêng mình.

***

Những lúc một mình Nguyên tự nhủ như vậy. Chứ lúc Vinh đến gần, nhẹ nhàng nói chuyện, bao nhiêu kiêu hãnh bay đi đâu mất. Nguyên thấy mình thật hèn hạ, âm thầm chấp nhận làm kẻ ăn mày tình cảm của Vinh. Vì Nguyên cần thứ tình cảm ban phát ấy. Cuộc sống Nguyên phần lớn là buồn, buồn vì nhàm chán. Nguyên biết nếu ai bước vào rồi cũng từ tốn rút lui, như thể bước vào một quán cà phê, thấy quán trống trơn, thiết kế đơn điệu, nhạc dở, giá nước đắt, lỡ ghé một lần không có lần thứ hai.
Hàng tuần vào tối thứ năm, Nguyên dài cổ chờ Vinh đến chở đi chơi. Nguyên kiên nhẫn lôi mấy quyển sách ra đọc…Đợi…Lại nữa…sách với chả vở. Hai chữ tình nhân không làm cuộc sống Nguyên khác hơn. À…cũng có chứ, ít ra Nguyên có cái để chờ đợi là mong ngày thứ năm mau tới, và khoảng thời gian chờ đợi còn có biết bao câu chuyện lãng mạn giữa hai đứa mà Nguyên tự nghĩ ra, và tự vui một mình. Tại sao không là thứ bảy? Hôm đó Vinh làm gì, ở đâu? Nguyên chẳng dám hỏi, sợ đối mặt với sự thật những tin đồn về Vinh. Nguyên thà tự dối mình để mang tiếng hạnh phúc, để tự hào về bạn trai mình .

***

Những ngày giáp Tết, Vinh mon men tới nhà, đi ra đi vô kiếm việc phụ làm. Sàn nhà trần nhà sạch trơn. Đồ đạc lau chùi hết. Hoa kiểng mua về đủ cả. Thịt kho củ kiệu chỉ chờ người ăn.Vinh hỏi: “ Ủa, không còn gì Vinh làm sao?”. Nguyên tức: “Còn! Ăn cho hết nồi thịt dùm Nguyên”. Vinh cười tinh nghịch xoa tóc Nguyên thì thầm: “Thiệt không?”. Nguyên ơ hờ, nghĩ : Vinh chưa bao giờ xem mình quan trọng, ngao du ở đâu rồi mới quay về. Lát nữa Vinh về quê. Thêm một cái Tết nữa mình lại nằm nhà xem ti-vi và … học bài.

Mùng 6 tết ngay lễ tình nhân. Vinh lên thành phố, tập hợp các bạn đi chơi. Gần 10 giờ Vinh gọi Nguyên ra café cũ, trao vội bó hồng khá đẹp kèm vài chữ lấy lệ “Tặng Nguyên nè…!” . Nói xong Vinh quay về chỗ ngồi. Lũ bạn tóc xanh tóc đỏ cười ồ lên, kèm theo tiếng vỗ tay cổ động. Bao nhiêu ngày tết không liên lạc, Nguyên chỉ nghe vui vui đôi chút…

“Vinh lên hồi nào?”, “Hồi trưa”. Hồi trưa! Tức là đã ngủ một giấc dài lấy sức. Chiều tắm rửa xong ra đường đi chơi. Khuya thế này mới gọi Nguyên. Đã đi đâu cả buổi tối chứ. Nguyên ấm ức trong đầu.
“Giờ đi đâu nữa Vinh ?”, Nguyên cố nói nhẹ nhàng. “Vinh đưa Nguyên về “trả” cho mẹ nha”. “Nguyên muốn đi với Vinh một lát được không?”. “Ấy chết! Làm sao Vinh ăn nói với ba mẹ Nguyên”. “Đừng có xạo! Bữa nay 14 tháng 2 Vinh dành chút thời gian bên Nguyên cũng tiếc sao?”, Nguyên gắt, “Về thì mai mốt đừng nhìn mặt Nguyên”.

Mẹ phán: “Nó thật tử tế, tự động trả bạn gái về trước 11 giờ, không cần ai nhắc”. Nguyên biết Vinh làm thế chỉ để chứng tỏ với mẹ, kể cả chuyện tặng hoa hồi nãy cũng nhằm ra mặt trước bạn bè Vinh. Bỗng Nguyên bẽ bàng nghĩ: lễ tình nhân mình cũng có hoa đây, hoa tình yêu đấy, nhưng vội vã và nhạt thếch.

“Thấy ghét!”. Tối bị mất ngủ, Nguyên chửi thầm. Mình cần chi cái vỏ bọc tình yêu. Một thứ trang sức tạo thêm phong cách sành điệu cho Vinh thôi. Tụi con trai trong trường sẽ kháo nhau, đại loại: Vinh, mày thôi miên được “bà ni cô” hay vậy. Tụi con gái tròn mắt ngạc nhiên lẫn ngưỡng mộ bằng cách nào mà con nhỏ quê mùa như Nguyên chinh phục được Vinh. Ừ, mà chẳng phải Nguyên cũng cần Vinh tô điểm cho cuộc sống ảm đạm mình đó sao. Ôi… những bồng bột non nớt của tuổi trẻ…

***

Nguyên chịu được những cảnh ấy suốt mấy năm đại học. Những lần Vinh hẹn không đến cũng không báo. Những cuộc chơi nhân danh tình yêu ngắn ngủi và nhàn nhạt cảm xúc.

Nhiều lần đòi chia tay, Vinh xin lỗi, và cố tình vỗ về Nguyên giữa hàng trăm con mắt bạn bè. Nguyên không muốn mình lặp lại hình ảnh của những cô nàng nũng nịu ra vẻ giận dỗi người yêu, chỉ thờ ơ im lặng. Cũng mấy trò phô trương thế này làm Nguyên khó dứt khoát. Hóa ra cảm giác kiêu hãnh của những lần đầu được Vinh dỗ dành mà Nguyên có được là nhờ đám đông kia, là Vinh muốn “chứng tỏ”.
Nhưng giờ đây Nguyên quá ngán ngẩm…

Ôi những năm tháng sinh viên! Ngoài Vinh ra Nguyên chẳng có một mối giao tiếp khác. Đời Nguyên lặng lờ trôi, nương theo cái gọi là tình yêu. Tuổi trẻ Nguyên dần qua đi. Một tuổi trẻ an toàn nhưng buồn buồn những ước mơ chưa dám thực hiện, không thấy nhớ nhất điều gì, hạnh phúc nhất điều gì… Nguyên đành đeo bám hình ảnh Vinh trong kí ức, để ngoảnh lại đỡ thấy trống rỗng. Nguyên nhòa đi trong nước mắt, nhận ra sự luẩn quẩn năm xưa mình có thoát được đâu, rồi mơ màng chìm vào giấc ngủ…

2008