Thời gian

1. Chữ bạc tôi đã nghe và trông thấy nhiều lần, dù hiểu nhưng nó vẫn không tác động gì nhiều. Rồi khi cái bạc trườn đến người thân mình, tôi mới cảm nhận sâu sắc bước đi rất khẽ và tàn phá của thời gian, lòng không khỏi chua xót.

Hôm đó tôi sững sờ khi thấy chân tóc bạc lộ ra trên đầu mẹ. Âm thầm nhìn sang dì út và chị ngồi gần bên, tôi cũng thấy chân tóc trắng. Ba người phụ nữ gần gũi với tôi nhất, đều bạc cả rồi!

Đáng sợ thật! Thời gian mơ hồ như ảo ảnh. Quá khứ khi nhớ lại chỉ như ta nhớ một giấc mơ đêm trước. Tôi thấy mình chẳng chững chạc bao nhiêu mà những người thân thì đã già. Mẹ hay nói đến tâm nguyện cuối đời. Dì út than thở bệnh tật đau yếu. Chị bắt đầu nhổ bớt những sợi tóc đổi màu. Tôi lo nhất về chị, một người vốn chú trọng nhan sắc, chỉ mong chị đừng buồn rầu, tiếc nuối vì cái già đã tỏ dấu hiệu trên mặt. Trong tôi vẫn còn ấn tượng về bộ ảnh chân dung mà chị chụp tại Sài Gòn hồi năm hai mươi mấy tuổi. Chị, biểu tượng xuân sắc trong tôi, giờ loay hoay với mỹ phẩm chống già. Continue reading “Thời gian”

Advertisements

Sau mỗi cơn mưa

Dòng sông Saho
Cỏ mọc tràn bờ
Ai ơi, đừng cắt cỏ
Cho bờ còn hoang vu
Để khi mùa xuân đến
Ta còn nơi hẹn hò *

Sau moi con mua photo Oceanerin
Photo: Oceanerin

Tôi buông sách xuống, đưa mắt nhìn mấy cây me đang rung rinh trong gió, thấy tâm tình của cô gái sao giống mình. Nhưng tôi không có một bờ sông nào, càng không có ai để hò hẹn, chỉ có một mảnh sân đất lấm tấm lá me vàng rụng, sau những cơn mưa tháng Sáu. Hôm qua, lúc dì Út cầm chổi định quét những lá me li ti trên mặt đất ướt, tôi đã ngăn dì lại, vừa cười năn nỉ vừa bảo “Để nhìn cho đẹp mà, dì”. Dì Út lắc đầu, cười: “Bị rầy à, con.” rồi khom lưng quét tiếp. Tôi đành tiếc nuối nhìn những xác lá me bị cái chổi đời đánh cho tan tác. Mặt đất được trả lại sạch sẽ, nhưng trơn tru không còn đẹp. Thật khó diễn tả cho ai hiểu “cái đẹp” của tôi, dù là người thân nhất.

Mỗi lần về quê là tôi nhất định vào trai đường. Ở đó trồng một cây me già, lòa xòa phủ một nửa tán lá cho mái ngói nhà bếp, một nửa che mát cho cái sân mà dì Út hay quét. Tôi thường lôi mớ sách vở thị thành vô đây đọc, mà có khi tôi cũng chẳng đọc được gì, chỉ thả mình im lặng như một đứa trẻ ngon giấc trong chiếc nôi êm. Có tiếng chim, tiếng gió, tiếng radio văng vẳng của một tuồng cải lương. Hình như tôi đã thuộc về trai đường, một cách không ràng buộc. Continue reading “Sau mỗi cơn mưa”

Mình sẽ sống và yêu như… sách

Photo: quoctruong
Bìa cuốn Truyện ngắn Phan Thị Vàng Anh. Photo: quoctruong.

(Dự thi Bình Sách trên fan page NXB Trẻ)

Tôi nghĩ rằng rất khó để có thể viết giản dị, giản dị mà hóm hĩnh và xúc động lại càng khó. Và như chúng ta thường thấy, giản dị là biểu hiện cao nhất của cái đẹp, của cái gì đó sâu sắc, đặc biệt là trong văn chương. Điều này thật đúng với tập truyện ngắn của Phan Thị Vàng Anh. Nhà văn đã không câu nệ sự bay bổng khi đặt những tựa truyện thoạt nghe có vẻ rất bình thường: Tháng Bảy, Chuyện hồng, Hoa muộn, Mưa rơi, Người có học, Si tình, Có con, Có vợ, Nhật ký… Đọc thử vài dòng đầu mỗi truyện, ta dễ nghĩ những truyện ngắn này tẻ nhạt. Nhưng chớ có coi thường! Những truyện ngắn cô đọng đó bày ra đầy đủ những tâm trạng của tuổi trẻ, độ tuổi mà tâm hồn nhiều giông bão, độ tuổi mà “người ta điên đến mức nào, ngông cuồng đến mức nào và cần có bạn bè để an ủi biết bao nhiêu, và người ta lại thích trả thù nữa chứ!” Đọc xong sách, tôi thầm nhủ, mình không hề lạc lõng, và mình sẽ sống và yêu… như sách.

Lần đầu tiên đọc Phan Thị Vàng Anh, cái thuở còn mượn sách ở thư viện tỉnh về đọc, trong tôi dậy lên những cảm giác lãng mạn: mơ về một không gian sống trong lành và xanh mát, với nếp sống bình dị, với vườn tược quanh nhà, với một khoảng sân trồng một loại cây ăn trái, một loại dây leo, những luống hoa; và ở đó, ta an nhiên đi lại, hít thở, hưởng thụ những giận hờn yêu ghét, ở đó ta “chơi rất nhiều mà học cũng rất nhiều” (Khi người ta trẻ). Continue reading “Mình sẽ sống và yêu như… sách”

Một mình đi

Tumblr (69)
photo: tumblr.com

An Ni Bảo Bối, nhà văn mạng nổi tiếng của Trung Quốc, sau những chuyến đi đơn lẻ qua Hồng Kông, Campuchia, Tây Tạng, rồi Việt Nam… đã viết ra những chiêm nghiêm rất sâu sắc về cuộc đời. Cuốn sách nhỏ mang tên Đảo tường vy đó được đông đảo các độc giả nữ yêu thích, thậm chí còn xem như một báu vật tinh thần.

Một mình đi, là chuyến du hành tâm tưởng, và cũng chính là trở về với chính mình, nhận thấy rõ mình trong cảm giác đơn độc ở một nơi xa lạ. Một mình không phải lúc nào cũng tốt, nhưng sẽ có những trải nghiệm ta cần sự cô đơn và tự do để tận hưởng.

Hãy tạo cho mình những chuyến đi đơn độc, ít nhất một lần trong đời. Có buồn chán không? Có thể. Nhưng tại sao ta lại sợ cô đơn khi nỗi cô đơn chính là bản chất của con người, vào lúc này hay lúc khác của cuộc đời. Ta đang cần những chuyến đi một mình để lặn ngụp trong cô đơn, nhưng ta biết nó không hề vô ích và tẻ nhạt.

Để quên mình và tan biến

một mình đi
photo: tumblr.com

Cái tôi của mỗi người được nhận dạng từ nhiều phương diện: gia đình, bạn bè, công việc, vật chất, sự thành đạt… Nhưng khi một mình ở vùng đất lạ, những thứ ấy là con số không. Trong mắt những người địa phương, ta chẳng là ai cả. Chính sự xa lạ này đã lấy đi tất cả quá khứ của ta. Ta không có tên tuổi, tính cách, công việc, địa vị, những mối quan hệ xã hội… Mọi thứ đều ở sau lưng. Tạm thời ta gác lại “gánh nặng” của quá khứ đã khuôn đúc con người và suy nghĩ mình. Ta chỉ là một cá thể bình thường một hôm lọt thỏm xuống cái thung lũng cuộc đời tươi đẹp này rồi nhẩn nha dạo bước.

Một mình đi, đi và đi. Ta tháo bỏ chiếc mặt nạ của những phép giao tiếp, thản nhiên buông lỏng tâm tư và biểu hiện những cảm xúc thật nhất của mình. Ta chẳng cần ai gọi tên và nhận biết. Ta thích thú tan biến trong đám đông xa lạ. Continue reading “Một mình đi”

Thiền viện Trúc Lâm Bạch Mã, cõi bao la thanh tịnh

Huế quả là xứ sở của đạo Phật với vô số ngôi chùa cổ len lỏi khắp mọi ngả đường. Đây cũng là nơi hình thành và phát triển của Phật giáo Đàng Trong. Những thành quách lăng tẩm xưa cũ cộng với vẻ nghiêm trang im lìm của những ngôi chùa như khoác lên cho cố đô một sắc khí thời gian thăm thẳm và sâu lắng.

Không thể viếng thăm tất cả các di tích và thắng cảnh chùa chiền ở Huế trong vòng 2 ngày, tôi chỉ chọn một số nơi còn khá mới lạ đối với mình. Nằm trong ý định vãn cảnh chùa đầu xuân, tôi đến thiền viện Trúc Lâm Bạch Mã theo hướng dẫn của người bạn xứ Huế, để được đắm mình trong một cõi bao la thanh tịnh.

Image
Toàn cảnh thiền viện. Photo: Bùi Dzũ

Có lẽ ấn tượng ban đầu đối với bất cứ du khách nào chính là bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp bao quanh thiền viện. Nép mình trong mây núi, từ xa, thiền viện hiện ra đầy vẻ uy nghi và trầm mặc giữa chốn non xanh nước biếc trong lành. Lòng tôi nhẹ thênh thênh như bước vào một cảnh giới khác.

Trúc Lâm Bạch Mã tiếp nối dòng thiền thuần Việt Trúc Lâm Yên Tử, một thiền phái có từ đời Trần do Phật Hoàng Trần Nhân Tông sáng lập vào thế kỷ 13 (?). Thiền viện tọa lạc dưới chân núi Bạch Mã, giữa lòng hồ Truồi, thuộc địa bàn xã Lộc Hòa, huyện Phú Lộc, cách thành phố Huế 30km đi theo quốc lộ 1A, hướng về Đà Nẵng. Khởi công xây dựng từ tháng 3 năm 2006, sau 2 năm hoàn thành, đến nay thiền viện Trúc Lâm Bạch Mã không chỉ thu hút đông đảo khách mộ đạo, mà còn cho những ai muốn tìm một chốn thanh tịnh để gội rửa tâm tư.

Image
172 bậc tam cấp dẫn đến cổng thiền viện. Photo: Bùi Dzũ

Mặt nước hồ Truồi xanh biêng biếc. Núi non chập chùng uốn lượn xung quanh. Cặp đôi sơn thủy xưa nay ở phương Đông vốn là nguồn mỹ cảm bất tận cho bao tâm hồn thi sĩ và những cảm nghiệm, suy tư về cuộc đời, nay lại càng tôn lên vẻ trầm hùng, linh thiêng cho nơi đây. Sự tĩnh lặng tỏa ra từ núi rừng, màu xanh cây cối trải dài trùng điệp, mây khói vương vít ôm lấy đỉnh đồi, tiếng chim văng vẳng đáp lời nhau, tất cả như thổi vào lòng du khách một cảm giác thư thái, bình yên đến thoát tục. Khách thành thị biết có được mấy lần trong đời thong dong thưởng ngoạn những phong cảnh thanh thoát thế này.

Image

Để có thể qua thiền viện, du khách phải thuê thuyền từ bờ bên này. Giá thuyền cho cả 2 lượt đi về là 20.000 đồng/người.

Image
Thuyền đi qua bức tượng Đức Phật tọa trên đài sen, như dấu hiệu nhắc nhở du khách sắp “sang sông về bờ bên kia”. Photo: Bùi Dzũ

Tôi ngồi trong lòng thuyền, ngẩng đầu nhìn thấy trời trong xanh, mây trắng thênh thang trôi nhẹ, cúi xuống thấy dòng nước mát lạnh cuộn rì rào bọt trắng xóa, chung quanh gió mơn man mát rượi, thật đâu còn mong đợi gì hơn. Thuyền đi ngang một gò đất nhỏ có tượng Đức Phật tọa thiền trên đài sen, như dấu hiệu nhắc nhở những tâm hồn du khách còn vướng bận chuyện đời hãy buông bỏ gánh nặng để “sang sông, về bờ bên kia…”

quoctruong/15.02.2014 Continue reading “Thiền viện Trúc Lâm Bạch Mã, cõi bao la thanh tịnh”

Khi ta ở…

Khi đi xa, ngoài tham quan những địa danh nổi tiếng, nếu muốn cảm nhận nhiều hơn về một vùng đất mới, bạn cần phải thong thả SỐNG ở nơi đó.

Ở lại ít nhất 4 ngày

Image
Thong thả sống 4 ngày ở vùng đất mới. ảnh: chupanhdao.com

4 ngày là khoảng thời gian tối thiểu để bạn thoát cảm giác mình là du khách. Ngày đầu tiên bạn còn bỡ ngỡ trước cảnh quan và con người. Ngày thứ hai bạn bắt đầu háo hức khám phá. Ngày thứ ba bạn trở về trạng thái cân bằng. Sang ngày thứ tư, khi thức dậy, bạn hoàn toàn có cảm giác gần gũi với vùng đất mới, như thể đã sống từ lâu rồi.

Ăn như người địa phương

Image
Quán xá bình dân chính là hơi thở cuộc sống. Ảnh: chupanhdao.com

Đến bất cứ nơi đâu, bạn hãy ăn uống như người dân nơi đó. Nghĩa là bạn cần tránh những nhà hàng, quán ăn chuyên phục vụ khách du lịch. Thứ nhất, món ăn phục vụ khách vãng lai bao giờ cũng chế biến sơ sài và sẽ không “đúng chất,” phong phú như hàng quán thông thường. Thứ hai, điều “ám ảnh” nhất đối với du khách, giá thức ăn ở những nơi này rất đắt. Bạn vừa tốn nhiều tiền mà lại không nếm được cái khẩu vị riêng biệt của vùng đất mới. Chuyến đi cũng đã giảm nửa phần ý nghĩa.

Hãy “biến” mình thành người địa phương bằng cách khám phá quán xá bình dân. Không khí tấp nập, mộc mạc ở những nơi này mới đích thực là văn hóa ẩm thực của địa phương.

Dạo phố

Image
Dạo quanh và ngắm nhìn phố xá là một cách cảm nhận. Ảnh: chupanhdao.com

Sau khi đã tham quan các thắng cảnh nổi tiếng, việc đi lòng vòng phố xá là cách để bạn cảm nhận chân thực hơi thở và nhịp sống nơi đó. Nhiều thành phố, thị xã có dịch vụ cho thuê xe máy, xe đạp. Ngắm nhìn phố xá mang phong cách địa phương, ngắm người qua kẻ lại… là trải nghiệm khó quên, không thua gì những danh lam thắng cảnh.

Bạn có thể ghé vào một quán nước tiêu biểu hoặc đặc trưng của nơi đó để quan sát, hòa vào nhịp sống bản địa.

Đi chợ

Image
Chợ nổi, đặc trưng của miền Tây. Ảnh: chupanhdao.com

Chợ là nơi trao đổi hàng hóa mang đậm dấu ấn địa phương. Sinh hoạt buôn bán và văn hóa truyền thống ít nhiều còn được lưu giữ tại đây. Tranh thủ dạo quanh, mua sắm, ăn uống trong chợ để hiểu hơn về một vùng đất. Cảnh buôn bán tấp nập quanh những đống rau củ tươi ngon, những thúng trái cây cao ngất, những hủ lọ chai chứa thực phẩm đặc sản…cùng những lời chào mời giọng địa phương là bức tranh sống động về cốt cách vùng miền. Continue reading “Khi ta ở…”

Là những lúc thấy ngôn ngữ thừa

Image

Đã không ít lần trong đời, bạn thèm cảm giác có một ai đó ngồi bên cạnh mình, nhưng không phải để trò chuyện,  an ủi, chia vui. Một người để im lặng cùng bạn. Cùng nhau thu nhận và san sẻ những xáo động, bất an mơ hồ của tuổi trẻ. Dù ai bình thản hay vô tâm nhất, cũng không tránh khỏi vài lần gợn lên trong lòng những nỗi buồn vô cớ. Lười giao tiếp. Trầm tư. Ít nói.

Người đó hãy cứ im lặng, cứ ngồi gần gần, cứ đứng sát sát, hoặc lặng lẽ đi song song bạn. Cả hai tự biết không cần phải nói năng gì. Người ta vốn ngại những khoảng lặng khi đã có chút giao tiếp gọi là quen biết bạn bè. Làm sao để gỡ bỏ cảm giác ngại ngùng, lúng túng khi đã không còn gì để nói, khi cuộc trò chuyện đến lúc đi vào khoảng lặng. Làm sao để ngầm hiểu với nhau cái im lặng kép này đã ấm áp lắm rồi. Nỗi đìu hiu, cô quạnh cũng sẽ mau vơi đi, vì bạn luôn có sẵn một người, để khi chợt nhớ một chuyện vui hay chuyện buồn, được quay sang kể lại. Rồi im lặng. Cái khoảng lặng an nhiên. Continue reading “Là những lúc thấy ngôn ngữ thừa”