HAI CÁCH SỐNG

Chàng có mái tóc đẹp nên được gọi là chàng tóc đẹp. Suốt bao nhiêu năm, mọi người trầm trồ khen ngợi mái tóc của chàng, như một đặc điểm nổi bật. Chàng giữ hoài kiểu tóc đó vì được nhiều người khen đẹp. Duy chỉ có chàng là không cảm thấy tóc mình đẹp. Sau nhiều năm, tóc chàng bạc dần. Người ta bắt đầu lo ngại mái tóc đẹp của chàng. Nhưng mái tóc điểm sương lại khiến chàng thích thú. Chàng cảm thấy mình đẹp và tự tin hơn. Cuộc sống chàng là mối mâu thuẫn giữa quan điểm số đông và quan điểm cá nhân.

Gọi là tiểu thư yêu sâu bọ vì nàng yêu sâu bọ. Nàng thích ngắm nhìn côn trùng sâu bọ và luôn mang chúng theo bên mình. Nàng không giống đại đa số phụ nữ và con người trong thời đại của nàng. Nàng cho rằng: “… những con sâu róm, tất cả chúng sẽ sớm trở thành những con bướm đẹp đẽ… những con bướm đẹp nhất cũng đều là sự lột xác của những con vật giống như những con sâu róm của tôi.” Mọi người thấy nàng lập dị, xa lánh nàng. Nàng ương bướng, bất chấp: “Thế giới chúng ta đang sống không có thực, đó là 1 ảo ảnh, 1 giấc mơ. Giả sử ai đó bị xúc phạm hay hài lòng bởi điều điều mà chúng ta làm, thì quan điểm của anh ta có làm thay đổi kết cục của chúng ta không?”

[Từ hai truyện Chàng tóc đẹp (Lữ) & Tiểu thư yêu sâu bọ (Khuyết Danh, Mai Liên dịch, trích trong tập truyện “Quan trung cố vấn bên bờ đê”, Nhật Bản thế kỷ XI)]

P.S (không liên quan): Thỉnh thoảng vẫn có những tối như tối hôm nay. Tự nhiên thấy lòng buồn vô cớ.

Advertisements

Chữ của Lữ

Image

NGẮN MÀ ĐẸP

Anh Thành nói: “Cuộc đời này ngắn thật.” Tôi im lặng, không thấy nhận xét của anh Thành có gì đặc biệt. Một hồi lâu, anh Thành lại nói tiếp : “Ngắn mà đẹp.” Nói rồi, anh Thành cười. Đẹp? Tôi hơi ngạc nhiên về lời nói của anh Thành. Tôi nghe nhiều người than cuộc đời này là khổ.

Anh Thành lại nói: “Nhưng ít ai nắm bắt được cái đẹp của sự sống.” Lần này, tôi không im lặng nữa, mà lập tức hỏi: “Tại sao vậy anh?” Anh trả lời: “Tại vì cuộc đời này ngắn quá. Đa số, mọi người chỉ chuẩn bị để sống, chứ chưa sẵn sàng sống trong cuộc đời này. Loay hoay một lúc thì buổi xế chiều của đời người đã đến.”

Tôi lặp lại lời anh Thành: “Vâng, cuộc đời này ngắn thật.” Và hỏi: “Làm sao mình có thể tiếp xúc được cái đẹp của sự sống?” Anh Thành vỗ vai tôi, nói: “Tôi đâu có biết. Sao anh lại hỏi tôi?” Nhưng rồi một hồi sau, anh chép miệng: “Có thể, nếu mình đừng chuẩn bị kỹ quá thì đời sống của mình sẽ vui hơn. Mình phải can đảm, tin tưởng vào khả năng sống hạnh phúc của mình. Thời gian chuẩn bị chiếm hết cả cuộc đời mình. Đến khi có mọi thứ mình cần thiết rồi: tấm bằng, căn nhà, số tiền để dành … thì mọi người đều đã già.”

BUÔNG BỎ

Anh Thành nói: “Đến một tuổi nào đó, mình nhìn cuộc đời khác hơn.” Tôi hỏi: “Như vậy có lúc mình không có khả năng nhìn khác?” Anh Thành trả lời: “Không.” Tôi lại hỏi: “Những lúc đó mình nhìn cuộc đời như thế nào?” Anh Thành cười: “Nhìn y hệt như ngày hôm trước.”

Anh làm tôi suy nghĩ. Tôi thấy có những người không buông bỏ được quá khứ. Dù đó là một kỷ niệm đau buồn. Nó dằn vặt, ray rứt trong nội tâm. Những người này cần có một cái nhìn khác. Nhưng chính người lớn tuổi mới gặp nhiều khó khăn trong sự thay đổi nhận thức của mình.

Tôi nói: “Đến một tuổi nào đó, người ta không thay đổi cách nhìn được nữa.” Anh Thành lắc đầu: “Không phải là mình thay đổi. Chính cuộc đời nó thay đổi. Rồi mình nhìn cuộc đời khác hơn.” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Mây đen đang che kín một góc trời. Ở đó, bầu trời tối tăm, làm nổi bật màu xanh tuyệt đẹp nơi một góc trời khác. Sự sống biến chuyển liên tục, không dừng lại, và không ngừng phô bày vẻ đẹp; ngay cả những lúc khó khăn, đen tối nhất.

Tôi nói: “Sự thay đổi là một cái gì tích cực.” Anh Thành gật đầu: “Ngoại trừ mình cố bám víu vào quá khứ. Nhưng thế nào rồi mình cũng phải buông bỏ, dù quá khứ có huy hoàng hay là u ám. Mình nhìn khác, thoải mái hơn.”

Continue reading “Chữ của Lữ”