Mình sẽ sống và yêu như… sách

Photo: quoctruong
Bìa cuốn Truyện ngắn Phan Thị Vàng Anh. Photo: quoctruong.

(Dự thi Bình Sách trên fan page NXB Trẻ)

Tôi nghĩ rằng rất khó để có thể viết giản dị, giản dị mà hóm hĩnh và xúc động lại càng khó. Và như chúng ta thường thấy, giản dị là biểu hiện cao nhất của cái đẹp, của cái gì đó sâu sắc, đặc biệt là trong văn chương. Điều này thật đúng với tập truyện ngắn của Phan Thị Vàng Anh. Nhà văn đã không câu nệ sự bay bổng khi đặt những tựa truyện thoạt nghe có vẻ rất bình thường: Tháng Bảy, Chuyện hồng, Hoa muộn, Mưa rơi, Người có học, Si tình, Có con, Có vợ, Nhật ký… Đọc thử vài dòng đầu mỗi truyện, ta dễ nghĩ những truyện ngắn này tẻ nhạt. Nhưng chớ có coi thường! Những truyện ngắn cô đọng đó bày ra đầy đủ những tâm trạng của tuổi trẻ, độ tuổi mà tâm hồn nhiều giông bão, độ tuổi mà “người ta điên đến mức nào, ngông cuồng đến mức nào và cần có bạn bè để an ủi biết bao nhiêu, và người ta lại thích trả thù nữa chứ!” Đọc xong sách, tôi thầm nhủ, mình không hề lạc lõng, và mình sẽ sống và yêu… như sách.

Lần đầu tiên đọc Phan Thị Vàng Anh, cái thuở còn mượn sách ở thư viện tỉnh về đọc, trong tôi dậy lên những cảm giác lãng mạn: mơ về một không gian sống trong lành và xanh mát, với nếp sống bình dị, với vườn tược quanh nhà, với một khoảng sân trồng một loại cây ăn trái, một loại dây leo, những luống hoa; và ở đó, ta an nhiên đi lại, hít thở, hưởng thụ những giận hờn yêu ghét, ở đó ta “chơi rất nhiều mà học cũng rất nhiều” (Khi người ta trẻ). Continue reading “Mình sẽ sống và yêu như… sách”

Hoàng Phủ Ngọc Tường, kẻ say hoài niệm

Image
Ảnh: Nguyễn Hùng Cường

Nếu muốn đọc 1 tác giả lão thành, hoặc bạn vốn yêu thiên nhiên, Miền cỏ thơmLời tạ từ gửi một dòng sông nên là 2 quyển sách bạn chọn. Chúng sẽ nắm tay bạn dẫn lối vào… miền cỏ thơm, để giao lưu với mùa thu xứ Huế.

Tôi vẫn nghĩ rằng bút ký là thể loại rất khô khan, chỉ đơn thuần ghi chép sự kiện và mang tính báo chí nhiều hơn tính văn học. Quan niệm này bị lật nhào khi đọc bút ký của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường, nhờ hôm đó vào một phút ngẫu hứng, muốn “empty my cup”, tôi đứng tần ngần trước một cái tên rất đẹp: Hoàng Phủ Ngọc Tường. Hãy thử 1 lần khác đi cái thói quen và thành kiến. Sẽ đọc bằng tâm thế trống rỗng, sẽ không mong cầu tìm sự đồng cảm gần gũi hay những suy tư triết lý về cuộc đời. Sẽ không phải tiểu thuyết, truyện ngắn hay triết học Phật giáo nữa. Sẽ là một tác giả thuộc thế hệ trước. Và tôi đã chọn mua Lời tạ từ gửi một dòng sông. Để rồi sau đó, tôi lại vất vả đi tìm Miền cỏ thơm. Nhưng vẫn chưa thỏa cơn ghiền, tôi vào thư viện mượn cho bằng được cuốn Tuyển tập Hoàng Phủ Ngọc Tường (2002), một tuyển tập đầy đủ những bút ký xuất sắc nhất.

Continue reading “Hoàng Phủ Ngọc Tường, kẻ say hoài niệm”