Vọng Yêu

(LTG: Truyện ngắn đăng tạp chí Tiếp Thị Gia Đình số 7/2015, ra ngày 02/03/2015)

Đảo mắt nhìn một lượt đám người đang dựng xe đợi bạn, Tâm cố tìm xem có cái lưng quen thuộc ấy không. Rõ là chán! Tối thứ Bảy nào cũng đông nghịt người. Đã thành thói quen, cứ bước qua cổng ký túc xá là Tâm lại hy vọng Hòa sẽ ngồi chờ cô, như vài lần anh đến vào mấy tháng trước, lẫn trong đám đông thế này. Cô đã quá thừa hy vọng. Chẳng có lý do nào để Hòa tìm đến cô. Hòa quen cô chỉ vì bốc đồng sau trận cãi vã với bạn gái, muốn chọc tức cô kia. Khi hai người hàn gắn lại thì Tâm không còn cần thiết nữa.

Chỗ Tâm ngồi khuất dưới giàn dây leo có thể nhìn ra đường ngắm người qua lại
Chỗ Tâm ngồi khuất dưới giàn dây leo có thể nhìn ra đường ngắm người qua lại

Ngang những khuôn mặt đăm chiêu đợi bạn, cô rẽ vào con đường tối tìm cho mình chút riêng tư. Chẳng có giọng nói nào gọi Tâm. Cô ngửa mặt hít khí đêm trong lành. Trận mưa hồi chiều như cố tình đổ xuống để tưới mát cho cảnh vật. Mùi vỏ cây thấm nước tiết ra thứ hương nồng nàn, kích thích. Một buổi tối tươi mát thế này thật không thể chui rúc ở phòng.

Tâm không có mối tình nào, cũng không có một người bạn cùng cách vui, cách buồn trong gần bốn năm đại học. Thanh xuân sắp qua đi chẳng để lại kỷ niệm nào, ngoài những ngày lê thê trống rỗng. Rồi ngày mai đến chỉ để tiếp tục giống hôm nay. Làm sao có thể bình thản sống nếu không vọng về một thứ tình cảm nào, ở gần hay xa, trước mắt hay về sau. Suốt tuổi thơ, Tâm chỉ ao ước có ba trong thế giới nhỏ bé của mình, để cảm thấy được bình an che chở. Chiếc xe hư chị Hai không biết sửa làm Tâm trễ học. Nhà dột làm sách vở cô ướt nhem mà mẹ cũng không lợp lại được. Nhiều thứ khác Tâm tự xoay sở hoặc thấp thỏm chấp nhận tình trạng tạm bợ, oặt ẹo. “Có ba ở nhà thì đâu đến nỗi”, Tâm nghĩ. Continue reading “Vọng Yêu”

Advertisements

Tham muốn

Tình cờ đọc được 2 truyện ngắn của 2 nhà văn Brazil, viết về lòng tham muốn, đề tài ko mới nhưng cách thể hiện khá hay. Lòng tham muốn như nước biển, càng uống càng khát. Cố gắng thỏa mãn nó cũng giống như đi trên con đường vô tận, tự chuốc lấy khổ đau, mệt mỏi. Chỉ có sự tri túc mới là điểm dừng sáng suốt.

Hai truyện ngắn này trích trong tập truyện “Bờ thứ ba của dòng sông” (Lê Xuân Quỳnh dịch, NXB Phụ Nữ 2007)

1. Cô gái dệt vải (Marina Colasanti) có màu sắc thần thoại, kể về một cô gái làm nghề dệt vải và say mê công việc. “Khi đói, nàng dệt 1 con cá thật đẹp hông có vẩy. Thế là con cá đã ở trên bàn ăn. Nếu khát, nàng dùng những sợi len mảnh mai màu sữa dệt lên tấm thảm. Đêm đến, nàng dệt 1 sợi đen và đi ngủ 1 giấc thật sâu.” Một hôm, nàng cảm thấy cuộc sống mình khá đơn chiếc, buồn tẻ, bèn ao ước có 1 người chồng sống bên cạnh.  Khi nàng vừa dệt xong thì nghe có tiếng gõ cửa, đấy là người chồng nàng vừa dệt. Họ sống hạnh phúc một thời gian ngắn. Nhưng từ khi người chồng biết vợ mình có khung cửi kỳ diệu, anh ta muốn có 1 ngôi nhà khang trang hơn. Nàng chiều ý chồng. Có ngôi nhà khang trang rồi, người chồng lại thấy chưa đủ “Ta có thể có 1 lâu đài kia mà!”.

Dệt 1 tòa lâu dài lấy đi của nàng bao nhiêu sức lực và thời gian. Chưa kịp nghỉ ngơi, người chồng lại muốn nàng dệt thêm những căn phòng đẹp, những tiện nghi cho lâu đài… Giờ nàng mới nhận ra, cuộc sống 1 mình như lúc trước, lúc chưa có anh ta, dễ chịu hơn nhiều.

Đêm đó, nàng lén chồng lấy khung cửi ra, tháo gỡ những gì đã dệt: ngôi nhà, tòa lâu đài, những tủ đựng tiền, những gia nhân… Gần đến sáng nhưng công việc vẫn chưa xong. Nàng nghe tiếng bước chân của người chồng đến gần chỗ nàng. Có thể anh ta sẽ ngăn cản nàng. Nhanh tay, nàng tháo gỡ những sợi len làm nên hình hài anh ta. Lúc đó mặt trời cũng vừa ló dạng, nàng nhẹ nhàng dùng những sợi len ấy dệt thành dải nắng ban mai tuyệt đẹp, chiếu vào phòng.

2Barbara (Murilo Rubiao)

“Thú vui duy nhất của Barbara là vòi vĩnh. Nàng luôn mồm đòi đỏi và ngày càng mập ù ra.” Nhân vật xưng tôi trong truyện là chồng nàng, yêu nàng tha thiết, sẵn sàng thỏa mãn các đòi hỏi rất kỳ quặc của nàng. Nàng đòi 1 đại dương. Rồi 1 cây baobac (loại cây cao to, rậm rạp). Người chồng cứ mềm lòng chiều theo lòng tham muốn của vợ, và nhận ra “mọi nỗ lực hòng thay đổi tính tình nàng là hoàn toàn vô ích”. Càng vòi vĩnh, nàng càng phì ra đến nỗi không thể bế con, chơi với con, mà nàng cũng chẳng mặn mà với chuyện ấy vì lòng tham muốn được sở hữu vật chất thú hút nàng hơn. Khi người chồng mang về 1 tàu thủy theo yêu cầu của nàng thì tài sản gia đình họ đã cạn kiệt. Người chồng đói, và đứa bé đói, nhưng nàng vẫn cứ phì nộn.

Một buổi tối, nàng nhìn chằm chằm lên trời, người chồng lo sợ rất có thể ước mơ lần này của nàng sẽ là 1 vầng trăng. Nhưng “may mắn” thay, nàng chỉ đòi vì sao nhỏ nhoi bên cạnh. Người chồng thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục lên đường đi hái sao cho vợ mình.

Quốc Trương / 03.04.2015